Lời bài hát: Võ Đông Sơn Bạch Thu Hà

Biên cương lá rơi Thu Hà em ơi,
đường dài mịt mùng em không đến nơi.
Mây nước buồn cơn lửa binh,
há cay chuyện chung tình,
khóc than riêng em một mình.
Cây tuôn lá xanh xây mồ cho anh,
tình đầu bẽ bàng trong cơn chiến chinh.
Đưa tiễn nào hay rẽ chia,
cách trở hận muôn đời.
Nói nữa chi thêm nghẹn lời.

(Ca vọng cổ)
Trời ơi!
Bởi sa cơ giữa chiến trường thọ tiễn
nên Võ Đông Sơn đành chia tay
vĩnh viễn Bạch Thu Hà.
Bạn tình ơi! Đừng hoài công mòn mỏi đợi chờ.
Hãy gọi tên anh trong những chiều xuân lạnh
khi cánh nhạn bay về cuối nẻo trời xa.
Hay những lúc canh khuya
tựa rèm châu ngắm áng trăng tà,
nàng hãy nhớ đến tháng năm này,
có một người yêu đã vùi thây giữa vùng cát trắng.
Ta cảm thấy một vùng trời đất hình như đảo lộn,
máu đào tuôn ướt đẫm nhung bào
Ta gọi tên em trong tiếng nấc nghẹn ngào.
Đây mới thật là lần chia ly vĩnh viễn,
hết mong gì gặp gỡ cùng nhau.
Rượu ly bôi ngày ấy tiễn anh đi,
hoa lá bay theo vó ngựa phi,
có biết đâu buổi tiễn đưa hôm ấy
là buổi chia ly nàng chờ đợi mà chi.
Ta cảm thấy máu ngừng trong nhịp thở,
rút gươm thiêng mà dòng lệ tuôn sa.
Khắc vào cây ba chữ Bạch Thu Hà
để kỷ niệm ngày ta không gặp nữa.
Tuấn mã ơi! Hãy phi mau về
báo hung tin cho quân ta được rõ rằng
Võ Đông Sơ đã vùi thây trong gió bụi quan hà.
Tiếng kẻng thu quân tắt liệm tự bao giờ.
Hoàng hôn phủ trùm lên bãi chiến
một vẻ u buồn lạnh lẽo tiêu sơ.
Lá rừng rơi rụng như mưa,
phải chăng xây hộ nấm mồ cho ta.
Máu hồng theo lệ tuôn sa,
nhắc câu chung thủy lòng ta nghẹn ngào
(Hát)
Máu đào tuôn đẫm ướt nhung bào,
chí anh hùng vùi trong kiếm đao.
Tóc chiều rơi cuối nẻo biên thùy,
ta thấy miền xa rủi cánh quân đi.
(Ca vọng cổ)
Ta muốn kêu lên ba tiếng Bạch Thu Hà.
Bạch Thu Hà ơi! Tim ta như ngừng đập,
máu tuần hoàn ngưng chảy khắp châu thân.
Thôi thôi, lỡ làng tiếng hẹn trăm năm,
từ đây nàng có nhớ đến ta,
hãy ngâm câu "túy ngọa sa trường quân mạc tiễu,
cổ lai kinh chiến kỷ nhân hờn"
Bạch Thu Hà, Bạch Thu Hà ơi!
Nàng đã bao phen vượt suối trèo non
để giữ vẹn tiết trinh,
ta mấy bận lao mình trong nắng gió.
Chuyện hàn huyên chưa cùng nhau
cạn tỏ thì giọt máu chung tình
đã nhuộm thắm chinh y.
Từ đây hết nợ hết duyên, hết ân hết ái,
lưỡi gươm thiêng ta xin gởi lại
cho người yêu lý tưởng Bạch Thu Hà.
(Hát)
Hỡi tình chung ơi!
Đường dài mịt mùng em không đến nơi.
Mây nước buồn cơn lửa binh,
há cay chuyện chung tình,
khóc than riêng em một mình ./.