Trắng trong như bông so đũa Thơm nồng như tấm lòng em Cớ sao ai gieo ngang trái Cho đêm ngày tôi mãi sầu cay.. Đâu ai thấu cho tim mình So đũa buồn héo rụng người ơi!.. Tiếng mưa dây dưa than thở Như là đang khóc dùm tôi Xót thương sao cho duyên số Lo gia đình em phải ra đi.. Thương em chẳng nói nên lời Thân tôi nghèo nên chỉ nhìn theo..! Ôm nhớ thương tháng năm mãi một niềm riêng. Mối duyên dang dở không thành.. Tình trăm năm ai thấu cho anh..!.. Đêm thâu đêm tôi thao thức hoài không yên, Như trăng sáng nằm bên hiên..vì trong tim cứ mang ưu phiền.., Nơi chốn xa biết em có còn tình tôi.. Héo bông so đũa lâu rồi..đành ngậm ngùi trong kiếp đơn côi.., Mưa cứ rơi..tiếng mưa nghe tái tê buồn.. Thấy bông so đũa thơm nồng.. Mà sao em vội vã thay lòng.. *Chiều nay tôi ngó ra sông.. Nhìn bông so đũa rụng đầy Dòng sông trôi mãi ngàn năm Tình bông so đũa còn đâu..! (...còn đây!)