Im Lặng

Im Lặng

Nghệ sĩ: P.A

Thể loại: Khác

66

Lời bài hát: Im Lặng

Tại sao luôn có những khoảng trống trong bài hát của anh

Khi không có 1 nụ cười và anh không biết làm cách nào để có thể vui cười trở lại

Để có thể dũng cảm nói chuyện lại với em

Và có lẽ lúc mình xa nhau

Mọi thứ đã thay đổi

Và anh ko biết làm cách nào để bắt nhịp với cách mà em quên anh

Khi 1 câu trả lời cũng không có ... vì em vẫn vậy ... vẫn chỉ là những sự im lặng từ nơi em Còn muốn nói gì không em

Hay không thể

Giờ nên hiểu sao đây em

Khi mình còn gần kề

Ai sẽ nói trước

Ai sẽ im lặng

Ai sẽ nhường bước

Hay phải chúng ta hiểu rằng

Mọi thứ đã vượt quá xa bên ngoài tầm kiểm soát

Anh hoặc em có lẽ nên dứt khoát

Mình không nên làm tổn thương thêm nhau đâu

Không nên 1 lần nữa chạm vào những nỗi đau

Hãy cứ để màn đêm trôi qua nhanh như vậy

Để cho bong tối đi ngang qua nơi này

Dù chỉ còn nghe thấy nhau qua từng nhịp thở

Dù chỉ còn hiểu nhau ngang qua từng nỗi nhớ

Chạm vào nhau tận sâu, tan vào trong hư vô

Dù chỉ để biết (rằng) dẫu có cố gắng

hàn gắn lại những gì đã đổ vỡ và dẫu có đi lại qua những lỗi lầm đó

Thì đoạn kết vẫn sẽ chỉ dang dở

1 câu chuyện buồn với 1 kết thúc mở

 

Hook:

 

Nơi nào khi buông tay ?

Nơi nào chùn bước chân ?

Nơi nào hơi ấm kia sẽ vĩnh viễn không rời xa

Nơi nào ... cho 2 ta .... ?

Mỗi lúc thấy nhớ đên nhau nơi góc phố ánh sáng chiếu nhạt mầu ngày cuối đông từng cơn gió lạnh tìm quên 1 giấc mơ

 

Xa mặt - cách lòng - trật nhịp

khoảng cách giữa trái tim đến trái tim không thể nào đuổi kịp

A và em như 2 đường thẳng song song

Không 1 tia hy vọng chút cảm xúc lắng đọng

Những suy nghĩ viển vông

Lụi tàn giữa đêm đông

Làn khói nào ru nhẹ nơi cõi lòng

Chỉ còn anh nghĩ về em với những hình ảnh đẹp nhất

Giữ cho riêng mình những thứ được và mất

Im lặng khi thời gian trôi hững hờ

Im lặng khép mình bên những vần thơ

Im lặng bên 1 bài hát dang dở

Để 1 ngày tình cờ

Giữa dòng người tấp nập

Thấy nhau nơi góc phố

Ta có bước lại gần

Bỏ qua mọi khoảng cách

Mỉm cười hướng về nhau

Không 1 lời oán trách

Liệu có như lúc đầu

Hay vô tình bước qua nhau và không thể nói 1 câu

Giọt nước mắt kia che dấu

Để rồi khi bất chợt ngoảnh lại

Mọi thứ như đã tan biến

Như ta cũng chưa bao giờ ta thuộc về nhau

 

P.A:

 

Mong sao mưa ngăn những bước chân khi em bước ra căn phòng kia

Mong sao đôi tay còn được giữ em thêm dù cho thời gian chắc sẽ chẳng thể cảm nhận được 1 điều gì đó trong em

Một khoảnh khắc cuối cùng

Khi anh nhẹ đưa bàn tay đón lấy sương rơi đang vây quanh anh đêm nay

Chẳng còn hơi ấm khi ta ngồi ngay sát bên nhau

Chẳng còn nước mắt tuôn rơi vì ta sẽ xa nhau