Quê hương tôi có dòng sông nhỏ
Có dòng sông nhỏ ngày thường
Có con đò đưa đón khách sang sông
Khách sang sông có lắm khách đa tình
Ngỏ lời ong bướm ngỏ lời trăng gió với cô lái đò đưa
Cô ngây thơ chỉ cười vui vẻ, mắt cười e lệ
Để lòng khách đa tình thêm xao xuyến bâng khuâng
Khách sang sông khách chẳng muốn lên bờ
Quên giờ quên giấc quên trời quên đất với cô lái đò đưa
Cô lái đò đưa đò đưa qua từng bến cạn qua từng bến sông
Sông sâu dù sâu cũng dễ thăm dò
Mấy ai lấy thước mà đo lòng người
Nên lời ong bướm gió trăng cũng chỉ làm gợn chút bâng khoâng
Cô lái đò dằn lòng chỉ ghé bến trong
Không ghé bến đục để đau lòng mẹ cha
Qua năm sau có chàng khách lạ
Dáng người nho nhã chàng nghệ sĩ lên đò
vai khoác áo phong sương, nghệ sĩ sang sông
Cô lái thấy tim rung động minh bỏ thuyền bỏ bến
Bỏ chèo bỏ lái cô gái bước sang sông.
Để bao chàng ngẩn ngơ, để bao chàng làm thơ
Cô lái bước lên bờ để bao chàng tình si,
Để bao chàng làm thơ
Cô lái bước lên bờ để bao chàng thẩn thơ,
Để bao chàng làm thơ cô lái bước lên bờ.